đồ cũ

Bài học đầu cho con

 

Quê hương là gì hở mẹ
Mà cô giáo dạy phải yêu
Quê hương là gì hở mẹ
Ai đi xa cũng nhớ nhiều

meladongsuoingot.jpg

Quê hương là chùm khế ngọt
Cho con trèo hái mỗi ngày
Quê hương là đường đi học
Con về rợp bướm vàng bay
Quê hương là con diều biếc
Tuổi thơ con thả trên đồng
Quê hương là con đò nhỏ
Êm đềm khua nước ven sông
Quê hương là cầu tre nhỏ
Mẹ về nón lá nghiêng che
Là hương hoa đồng cỏ nội
Bay trong giấc ngủ đêm hè
Quê hương là đêm trăng tỏ
Hoa cau rụng trắng ngoài thềm
Tiếng ếch râm ran bờ ruộng
Con nằm nghe giữa mưa đêm
Quê hương là bàn tay mẹ
Dịu dàng hái lá mồng tơi
Bát canh ngọt ngào tỏa khói
Sau chiều tan học mưa rơi
Quê hương là vàng hoa bí
Là hồng tím giậu mồng tơi
Là đỏ đôi bờ dâm bụt
Màu hoa sen trắng tinh khôi
Quê hương mỗi người đều có
Vừa khi mở mắt chào đời
Quê hương là dòng sữa mẹ
Thơm thơm giọt xuống bên nôi
Quê hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một mẹ thôi
Quê hương nếu ai không nhớ…

**************************************

Chút tình đầu

Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng
Em chở mùa hè của tôi đi đâu ?
Chùm phượng vỹ em cầm là tuổi tôi
mười tám
Thuở chẳng ai hay thầm lặng – mối tình đầu

Mối tình đầu của tôi có gì ?
Chỉ một cơn mưa bay ngoài cửa lớp
Là áo người trắng cả giấc ngủ mê
Là bài thơ cứ còn hoài trong cặp
Giữa giờ chơi mang đến lại mang về

Mối tình đầu của tôi là anh chàng tội nghiệp
Mùa hạ leo cổng trường khắc nỗi nhớ lên cây
Người con gái mùa sau biết có còn gặp lại
Ngày khai trường áo lụa gió thu bay …

Mối tình đầu của tôi có gì ?
Chỉ một cây đàn nhỏ
Rất vu vơ nhờ bài hát nói giùm
Ai cũng hiểu – Chỉ một người không hiểu
Nên có một gã khờ ngọng ngịu mãi …
Thành câm

Những chiếc giỏ xe trưa nay chở đầy hoa phượng
Em hái mùa hè trên cây
Chở kỷ niệm về nhà
Em chở mùa hè đi qua, còn tôi đứng lại
Nhớ ngẩn người tà áo lụa nào xa .

**************************************

Khúc mưa

Tháng sáu
Mưa
Giá trời đừng mưa
anh đừng nhớ
Trời không mưa và anh không nhớ
anh còn biết làm gì?…
Em như hạt mưa trên phố xưa
Nuôi kỷ niệm bám hoài trí nhớ
Kỷ niệm như rêu…
Giẫm vào anh trượt ngã
tình xưa xa lắm rồi…
Giá trời đừng mưa
anh chẳng cần xuống phố
Hoa cúc vàng nhà ai
thả chừng chùm
Hoài nhớ
áo em vàng…
Tháng sáu…
Trời buồn…
Lũ chim sẻ hiên nhà đi mất
Như em…
Như em…

**************************************

Có một bài thơ không bươm bướm

Không thể nói khác hơn rằng hôm nay – buổi sáng rất buồn .
Anh mất nửa giờ ở ngã tư quen thuộc,
chỉ vì một gã đụng người rồi bỏ chạy luôn
Gã đụng người chạy luôn còn anh đứng lạị
Rồi một “người anh em” đến làm chứng lập lờ.
Anh mất nửa giờ và mất luôn… nửa phần lương tháng
Hỏi em có thấy buồn không?

Hỏi em có thấy buồn không rằng chiều nay
anh đã có lần dừng trước người con gái hỏng xe
Rất lịch sự xin được làm anh chàng hào hiệp
Người con gái giật mình với cái nhìn nghi hoặc (!)
Rồi bỏ mặc anh chàng cụt hứng đứng ngẩn ngơ

Có những lúc lòng buồn anh tự hỏi
Liệu lòng tin có cần chứng minh thư?
Ví dụ như em lỡ độ đường và anh dừng xe lại
Em có… mà thôi!…
Anh đã có những ngày buồn như thế
Trang thơ viết ra không có nổi chú bướm vàng
Nhưng anh vẫn tin một hôm nào xuống phố
Còn gặp những lòng người hóa bướm bay sang…

**************************************

Một hôm thấy nắng vàng như là ngày xưa

Một hôm thấy nắng vàng ngoài hiên
Nắng như là năm cũ
Một hôm thấy nắng vàng vừa lên
Vui buồn không biết nữa
Chỉ là nắng vàng thôi mà
Chỉ là em đùa thôi mà
Mà nắng vàng ơi, sao đùa tình tôi
sao đùa một hơi
sao đùa tí thôi
mà mười năm chẵn
Tôi như trái thông hiu quạnh
Lăn bất tỉnh phía chân đồi

Một hôm thấy nắng vàng quen quá
Quen như là ngày xưa
Sao em đùa dai thế?
Để hồn tôi cửa mục gió lùa
Một hôm thấy nắng vàng đâu đó
Một hôm thấy nắng trải dọc ven đường
Ồ, chỉ là dã quỳ một ngày thu hết nắng
Lộng lẫy vì nhớ thương

Một hôm thấy mình chán quá
Đứng vô duyên bên đường.

**************************************

Huệ

mãi đến mười năm anh mới nhận ra mình đã mất
ngôi nhà có khung cửa tối
và ngã tư mưa bay mù trời những chiều về muộn
em ướt như con chim sẻ lông xù
lạnh run, cuống quýt nhấn chuông gọi cửa

mãi đến mười năm tất cả những câu chuyện khôi hài ở đó
(nhiều bằng vô số mẩu vụn thuốc lá vất trên thềm)
mới thật sự hiện ra gương mặt phiền muộn
của một tình yêu muộn như này kịp hết
và ban mai chưa bắt đầu

mãi đến mười năm anh đi qua bao nhiêu đường phố
(Sài Gòn nhỏ bằng bàn tay)
anh mới tin đại dương có thật
đường chim bay có thật
trừ nước mắt tầm tã trên vai anh ngày ấy
không thật chút nào

phải mất đến mười năm anh mới biết
một nụ hôn dễ làm sao
mà không thể

mất đến mười năm anh mới thật sự tin rằng
ta có một tình yêu như hoa huệ
trắng tận khi
úa tàn

**************************************

Có một ngày trong ngăn sách cũ

có một chiều như thế trong đời
trên vai tôi nàng khóc
có một chiều mưa của khắp thế gian
lặng trong một giọt nước mắt
có một chiều như thế trong đời
muối của mọi đại dương
trên lưỡi tôi
khô đắng
có một chiều như thế
mọi màu tím của hoàng hôn
tím như không thể tím hơn được nữa
run rẩy
chùm hoa nhỏ
tay nàng
có một ngày cộng tất cả li tan
thành lặng im thảng thốt
có một chiều trong ngăn sách cũ
tình cờ
còn nguyên vẹn một điều gì
đã mất.

**************************************

Vọng âm

Gã bạn thân đi xa
Người bạn gái ở nhà đau ốm
Lũ bạn quen ồn ào như quạ
Vắng bặt áo cơm
Còn ta nằm không
Đưa võng ngó trời
Đôi khi không buồn không vui
Không nhớ ai, không giận ai
Chỉ thấy sống là khó
Sống tử tế
Càng khó
Thì làm một việc gì đó
Sơn lại chiếc ghế cũ
Phủ màu lên kiêu hãnh xưa
Trèo lên mái nhà sửa ngói
Và cởi truồng tắm mưa
Thấy mình hết trẻ – chưa già
Chưa khoái chim hoa lá kiểng
Còn thấy mình vọng âm tiếng biển
Đôi khi sóng tràn cơn mơ
Sáng ra muốn khóc
Mà đôi mắt ráo khô

Gã bạn thân đi xa chưa về
Người bạn gái đã qua cơn đau ốm
Chiếc ghế đã sơn xong
Mái nhà đã sửa
Thì làm một việc gì đó
Thì làm một việc gì nữa
Ta tự dặn ta
Đời chưa nguôi củi lửa

1997

**************************************

Đã không còn một điều bí mật…

1. Những gã đồng nghiệp thò đầu qua cửa sổ hét toáng:
– Bác ơi! Mang hắn về nhà cho bú tí đi!
khi ấy tôi đã ba mươi tám tuổi một vợ, một con trai
khi ấy người đọc gọi tôi bằng danh xưng: nhà thơ!
mẹ tôi mất vài năm sau đó.

2. Khi mẹ tôi cắp nón rụt rè
bước vào trong sân guốc mòn, áo vải
reception báo tin: có bà cụ đến tìm!
khi ấy tôi đã bốn mươi tuổi đang rất nổi tiếng
những gã đồng nghiệp vẫn đồng loạt hét toáng:
– Bác ơi! Mang hắn về nhà cho bú tí đi!
mẹ tôi mất một năm sau đó.

3. Chẳng ai biết vì sao bà cụ ấy
thường xuyên cắp nón đi tìm
thằng con đã tóc râu chớm bạc
đơn giản lắm!
đêm qua nghe ai bảo tôi say xỉn không về nhà
đêm qua trời Sài Gòn trở gió…
người mẹ ấy hôm sau run rẩy đi tìm
rụt rè hỏi nhỏ:
– Con có bị ốm không?
mẹ già rồi lẩn thẩn
đừng mắng mẹ nghe con…

4. Thú thật ngày xưa…
tôi gắt mẹ một lần.

**************************************

Không phải tơ trời, không phải sương mai

Mong manh nhất không phải là tơ trời
Không phải nụ hồng
Không phải sương mai
Không phải là cơn mơ vừa chập chờn đã thức
Anh đã biết một điều mong manh nhất
Là tình yêu
Là tình yêu đấy em!

Tình yêu,
Vừa buổi sáng nắng lên,
Đã u ám cơn mưa chiều dữ dội
Ta vừa chạy tìm nhau…
Em vừa ập vào anh…
… Như cơn giông ập tới
Đã như sóng xô bờ, sóng lại ngược ra khơi.

Không phải đâu em – không phải tơ trời
Không phải mây hoàng hôn
Chợt hồng … chợt tím …
Ta cầm tình yêu như đứa trẻ cầm chiếc cốc pha lê
Khẽ vụng dại là… thế thôi … tan biến

Anh cầu mong – không phải bây giờ
Mà khi tóc đã hoa râm
Khi mái đầu đã bạc
Khi ta đã đi qua những giông – bão – biển – bờ
Còn thấy tựa bên vai mình
Một tình yêu không thất lạc…

**************************************

Có một chiều tháng năm

“Thầy còn nhớ con không…?”
Tôi giật mình nhận ra
người đàn ông áo quần nhếch nhác
Người đàn ông gầy gò
ngồi sau tủ thuốc ven đường.
“Thầy còn nhớ con không…?”
Câu lặp lại rụt rè rơi vào im lặng.
Hoa phượng tháng năm rơi đầy vỉa hè
Rụng xuống trên vai người thầy học cũ.
“Không… xin lỗi… ông lầm… tôi chưa từng dạy học
Xin thối lại ông tiền thuốc… cám ơn…”
Cuộc sống cho ta nhiều quên, nhớ, vui, buồn
Thầy học cũ mười năm không lầm được
Thầy học cũ ngồi kia giấu mình sau tủ thuốc
Giấu mình trong hoa phượng rụng buồn tênh.
Còn biết nói gì hơn
Đứa học trò tâm sự
Người thầy cũ lại chối từ kỷ niệm
Chối từ những bài giảng dạy con người đứng thẳng
Biết yêu anh em – đất nước – xóm giềng
Đứa học trò vào đời với trăm nghìn giông bão
Bài học ngày xưa vẫn nhớ mãi không quên.
Và hôm nay…
Bên hè phố im lìm
Vành nón sụp che mắt nhìn mỏi mệt
Câu phủ nhận phải vì manh áo rách
Trước đứa học trò quần áo bảnh bao?

Tôi ngẩn ngơ đi giữa phố xá ồn ào
Những đứa trẻ tan trường đuổi nhau trên phố
Mười năm nữa đứa nào trong số đó
Sẽ gặp thầy mình như tôi gặp hôm nay?

**************************************

MÂY MÙA THU
Một hôm áo trắng về lại phố
Tháng chín mây mùa thu ghé thãm
Có chàng chùi kiếng bâng khuâng hỏi
Có gặp cô nàng nãm ngoái không ?

**************************************

TỪ SÔNG CỬA LỚN

Ta cũng gầy như con sóng buồn rầu
Như trái mắm rơi không bám vào đâu
Dạt từ sông lớn trôi ra biển
Rữa mục theo con sóng bạc đầu

Ta như dừa nước trôi lênh đênh
Trôi lặng thinh cuối bãi đầu ghềnh
Thôi thì cho hết đời phiêu dạt
Bốc hơi vào ngọn gió không tên

Ta cô tịch như cánh cò gầy
Bãi bùn thấm bết cả cánh bay
Chiều lên nước xuống sầu kêu khản
Một chấm than buồn lấm cả mây

( u minh tháng 10-2008,chọn một thể thơ cổ điển tặng võ đắc danh)

**************************************

MỘT BÀI THƠ CỦA VÕ  ĐẮC DANH (*)

Khi không chợt nhớ cô bán quán
Vừa quậy cà phê vừa ca cải lương
Ngã ba ven sông lả chùm bình bát
Áo bà ba đỏ một sắc bông hường

Ta ngán ngẩm những ghế bàn đỏm dáng
Những quán ‘rương cầm” phú quang phát chán
Mùi tây giả cầy
Ta quảy ba lô về phía ấy
Ngó mù u buồn rụng sông đầy

Ta quẩy ba lô đi thôi
Lục bình đợi đó hãy khoan trôi
Gặp ta thì nở bông tim tím
Rồi sẽ chào nhau theo nước xuôi…

(*) bài thơ này tôi đùa với võ đắc danh,giả giọng nam bộ và để tên anh.kết quả lừa được nhà thơ chim trắng,nhà văn nguyễn nhật ánh và kha khá mấy tay nhẹ dạ cả tin.danh chỉ nói’cha nội này nhái giọng nam bộ coi cũng đặng!-tôi vẫn để cái tựa bài thơ như một kỷ niệm nhỏ với võ đắc danh)

Đổ trung quân

**************************************

Có một chiều Tháng Năm

Có một chiều Tháng Năm
“Thầy có nhớ con không…?”
tôi giật mình nhận ra người đàn ông áo quần nhếch nhác
người đàn ông gầy gò ngổi sau tủ thuốc ven đường
”thầy còn nhớ con không…?”
câu lặp lại rụt rè rơi vào im lặng
hoa phượng tháng Năm rơi đầy vỉa hè
rụng xuống trên vai người thầy học cũ
”không… xin lỗị.. ông lầm…
tôi chưa từng dạy học
xin thối lại ông tiền thuốc…
…cám ơn…”
cuộc sống cho ta nhiều quên, nhớ, vui, buồn
thầy học cũ mười năm kkhông lầm được
thầy học cũ ngổi kia giấu mình sau tủ thuốc
giấu mình sau hoa phượng rụng buổn tênh
con biết nói gì hơn
đứa học trò tôn sư
người thầy cũ lại chối từ kỷ niệm
chối từ những bài giảng dạy chon người đứng thẳng
biết yêu anh em – đất nước – xóm giềng
đứa học trò vào đời với trăm nghìn giông bão
bai học ngày xưa vẫn nhớ mãi không quên
bên hè phố im lìm
vành nón sụp che mắt nhìn mỏi mệt
câu phủ nhận phải vì câu áo rách
trước đứa học trò quần áo bảnh bao?
tôi ngẩn ngơ đi giữa phố xá ồn ào
những đưá trẻ con tan trường đuổi nhau trên phố
mười năm nữa đứa nào trong số đó
sẽ gặp thầy mình như tôi gặp hôm nay?

1987

**************************************

Cỏ hoa cần gặp

Có thể chấm dứt được rổi những nụ cười giễu cợt
Rằng những ai nói về cỏ hoa là những kẻ
không chạm hai chân trên mặt đất này
Anh vẫn đến thăm em bằng bước chân có thật
Vẫn không quên chùm hoa cúc cầm tay.

Anh không dửng dưng trước hạt gạo khó khăn ngày hai bữa
Anh không quên những vất vả đời thường
Anh biết rõ những giọt nước mắt em đôi khi thành chất độc
Nhỏ xuống lòng mình loang lỗ vết thương

Nhưng anh vẫn cần nói cùng em về hoa cỏ
Về những vòm me không ai có thể đốn mất của mình
Về những chiếc chuổng bổ câu màu hổng trên mái ngói
Về tím đỏ ráng chiều,
Về vạt nắng bình minh…
Dẫu hoa đã từ lâu không có mặt trên những bàn ăn đạm bạc.
Dẫu bóng mát vòm me chưa che tròn lưng
những đứa trẻ con lượm rác ven đường.
Dẫu đã xuất hiện quá nhiều kẻ vác súng săn
tìm bầy chim thành phố.
Và có người lạnh nhạt nhìn nhau nhân danh áo cơm
Thì những kẻ mơ mộng còn rất cần đấy chứ

Anh sợ vật giá leo thang nhưng cũng lo vầng trăng
không mọc nữa đêm rằm
Hay sợ trăng đã mọc rổi mà đầu anh vẫn cúi
Bởi trái tim mình đã thành đá tảng rêu phong

Nên anh vẫn muốn nói cùng em về hoa cỏ
Ta xanh xao – nhưng hãy rất con người
Ta phẫn nộ – nhưng chớ thành trái độc
Ai vấp ngã ven đường, không một giọt lệ rơi
Không một giọt lệ rơi vì mắt nhìn ráo hoảnh
Vì mắt đã lạnh tanh những dung tục đời thường
Nên anh cứ muốn nói hoài về hoa cỏ
Để còn biết giật mình khi chạm một làn hương

01/10/1986

**************************************

CHUYỆN KỂ CỦA MỘT GÃ LANG THANG

Đấy là một ngày nào đó của một năm nào đó
người đàn ông trờ thành kẻ không nhà
tự nguyện
dù hắn có cửa nhà
hắn là thi sĩ ngốc nghếch
quen nói
trăng là trăng
mây là mây
gió là gió
không thể là gì khác
hắn không biết đánh bạc
ngôi nhà tự bao giờ trở thành nơi cờ bạc bịp
thế là hắn vui vẻ ra đi
đấy là một ngày nào đó của một năm nào đó
thế kỷ gần hết
còn hắn gần chết
hắn vẫn thản nhiên nói : ai mà không đi đời
nhưng cờ bạc bịp thì ta xin thôi
đã quá đủ trong ngôi nhà này
lửa
mổ hôi
máu
chia lìa
đói khỗ
chòi lá dựng xong thì bão tố
lửa âm ỉ trong xương dưới những mộ phần
biển rã mục đêm xuống tàu định mệnh
sum họp nơi này
nơi kia ly tan
ngôi nhà ấy như phạm lời bùa chú
nên mổ hôi sôi vầng trán cha già
nên trẻ thơ ra đời trong lửa đạn
lưng mẹ như vòm trời úp trọn phong ba
ngôi nhà ấy như khoảnh vườn hoang dại
cây đau thương không hạt cũng đâm chổi
hạt nghi kỵ không gieo mà đậu quả
những dấu chân trôi góc bể chân trời
Đấy là ngày nào đó của một năm nào đó
người đàn ông làm một kẻ không nhà
lầm lủi gập mình trên sỏi đá
bới tìm trong định mệnh
một chổi hoa

**************************************

Mây Mùa Thu

Một hôm áo trắng về lại phố
Trời vẫn trong veo, má vẫn hồng
Có nàng cắn tóc bâng khuâng hỏi
Có gặp người quen nãm ngoái không ?
Một hôm áo trắng về lại phố
Tháng chín mây mùa thu ghé thãm
Có chàng chùi kiếng bâng khuâng hỏi
Có gặp cô nàng nãm ngoái không ?
Một hôm áo trắng như mây trắng
Giống hệt mây hôm ấy ngày xưa
Có chàng hai lần hai mươi tuổi
Chép miệng nao nao nhớ gió mùa .

**************************************

TỰ DƯNG

Tự dưng nhớ áo đỏ
Hà nội đang mùa gì?
Tự dưng nhớ áo đỏ
Hà nội đang mùa chi?

Tự dưng nhớ áo trắng
Tự dưng nhớ áo hoa
Tự dưng nhớ áo tím
Nhớ luôn áo cà sa

Tự dưng nhớ tóc ngắn
Tự dưng nhớ tóc dài
Tự dưng nhớ không tóc
Nhớ luôn đầu hifi

Tự dưng nhớ chai rượu
Tự dưng nhớ chai beer
Tự dưng nhớ chai rỗng
Một chỗ ngồi rất khuya

Tự dưng thấy đầu óc
Mơ hồ rồi mơ tiên
Ai nhắn vào điện thoại
“ngủ đi anh! Đồ điên!”

Advertisements