nghe, thấy và viết

Cuộc đối thoại trước Lãnh sự quán Trung Quốc và trong trụ sở thành đoàn TNCS TP Số 1 Phạm Ngọc Thạch.


Đêm qua tôi bay chuyến cuối cùng từ Đà Nẵng về Sài Gòn. Các Anh Huỳnh Tấn Mẫm, Cao Lập, Lê Hiếu Đằng hẹn “Sáng  5-6-20011 ở Sài Gòn”.  6g 30 sáng 5-6: Người đến sớm nhất là anh A. Menras, tên Việt là Hồ Cương Quyết, người Pháp quốc tịch Việt. Hơn 30 năm trước, Menras đã treo cờ mặt trận trên tượng đài Thủy Quân Lục Chiến trước Hạ nghị viên Sài Gòn và giờ này đang ngồi cặm cụi viết biểu ngữ “ Hòa bình và công lý cho Hoàng Sa- Trường Sa & biển Đông”. Lần lượt các anh Huỳnh Tấn Mẫm, Cao Lập, Lê Công Giàu, Lê Hiều Đằng, Nguyễn Quốc Thái và Giáo sư sử học ngoài 90 tuổi Nguyễn Đình Đầu, quần áo chỉnh tề, cùng có mặt. Hai chiếc taxi ra Nhà thờ Đức Bà, đồng hồ chỉ 8 giờ kém 15 phút.

 Đối thoại trước lãnh sự quán Trung Quốc

Chúng tôi nhập vào một nhóm người trẻ đến sát Lãnh sự quán Trung Quốc xế bên Nhà Văn Hóa Thanh Niên số 4 Phạm Ngọc Thạch. Khu vực tràn ngập chốt chăn và cảnh sát chìm thường phục nhưng dễ nhận họ ra bằng máy bộ đàm. Nhiếu người thường phục đưa máy ảnh, điện thoại di động lên chỉa về phía chúng tôi. Cuộc đối thoại bắt đầu. Một chiếc áo thường phục hung hăng nhất: “Đề nghị giải tán, hoạt động phải có luật pháp”. Anh Cao Lập, cựu tù Côn Đảo vốn nóng tính, hét to: “Pháp luật là để bảo vệ người dân và bảo vệ đất nước không phải để bảo vệ bọn Trung Quốc!”. Tiếng vỗ tay ầm ĩ. Một người mặc thường phục khác tiến về  anh Lê Hiếu Đằng [Cựu Phó Chủ tịch Mặt trận tổ quốc TP], anh Đằng chỉ mặt quát: “Anh đứng về phía nào, Việt Nam hay Trung Quốc?”. Người mặc thường phục phải  lùi lại. Anh Huỳnh Tấn Mẫm và tôi băng qua đường sang phía Nhà Văn Hóa Thanh Niên quan sát.

Trụ sở của Đoàn thanh niên Cộng sản kéo cổng, vắng tanh, trừ những nhân viên an ninh. Trên sân thượng, Camera chỉa xuống thu toàn cảnh. Một người còn trẻ tiến đến nói: “Chú Q., chú Mẫm, khuyên dùm anh em, bày tỏ thế là được rồi, giải tán đi…”. Đấy là một cán bộ thành đoàn tôi không biết tên, anh Huỳnh Tấn Mẫm nói: “Được là sao? lẽ ra Thành đoàn phải tổ chức cho thanh niên, Thành đoàn không dám thì thanh niên họ  phải tự làm thôi!”. Bên kia đường, các anh Lê Hiếu Đằng, Lê Công Giàu, Cao Lập, A. Menras dương cao các khẩu hiệu phản đối Trung Quốc. Một vài người lăm lăm dùi cui tiến đến chỉ vào mặt anh Lê Công Giàu, Huỳnh Tấn, Mẫm: “Đề nghị các chú giải tán!”. Anh Lê Hiếu Đằng nói: “Hãy để cái dùi cui vào mặt bọn Trung Quốc. ”. Chắc họ còn trẻ không biết, nhưng camera trên Nhà Văn Hóa Thanh Niên đã biết và báo cho ông Nguyễn Văn Đua, Phó Bí thư thường trực Thành phố. Một cán bộ Thành đoàn ra, nói: “Anh Ba Đua mời các anh vào nói chuyện”. Anh Lê Hiếu Đằng khoát tay: “Chúng tôi không có chuyện gì để nói?”. Ba mươi phút sau, đích thân ông Nguyễn Văn Đua, Nguyễn Thành Tài xuất hiện, bắt tay và đề nghị chúng tôi vào trụ sở thành đoàn số 1 Phạm Ngọc Thạch  để tiếp chuyện. Sau vài phút hội ý anh Lê Công Giàu , Huỳnh Tấn Mẫm ,Lê Hiếu Đằng , Cao Lập… đồng ý vào.

Cuộc đối thoại trong trụ sở Thành đoàn TNCS TP

Những  nhân vật trụ cột của Thành  ủy: Nguyễn Văn Đua, Nguyễn Thành Tài, Nguyễn Thị Quyết Tâm… có mặt đủ. Thái độ của ông Nguyễn Văn Đua và các thành viên được ghi nhận là nhã nhặn.  Ông Nguyễn Chơn Trung [ Sáu Quang-Nguyên Bí thư Đoàn TNCS TP ] lại không được nhã nhặn, ông đập tay xuống bàn nói với ông Lê Hiếu Đằng : “Các anh muốn gì cũng phải có phương pháp đúng đắn”. Ông Lê Hiếu Đằng [ môi giựt, tay run]: “Anh không phải dạy chúng tôi về phương pháp…”. Ông Cao Lập đứng bật đậy: “Tôi không thể tưởng tượng  hôm nay anh Sáu Quang tệ hại đến mức này”.Ông Huỳnh Tấn Mẫm điềm đạm “ Chúng tôi đã bày tỏ xong thái độ.Nếu nhà nước hiểu lòng dân chúng tôi sẽ ủng hộ, nếu không thì chúng tôi tiếp tục bày tỏ thái độ. “ Ông Ba Đua vui vẻ gọi Andre Menras là “ đồng chí “. Andre – Hồ Cương Quyết  nói “ đồng chí không có nghĩa  là cùng trong đảng. Từ lâu nay tôi đứng về phía Việt Nam trong mọi cuộc chiến đấu chống sự bành trướng và xâm phạm chủ quyền  VN, cuộc tuần hành này cũng trong tinh thần ấy…. “Cuộc đối có lúc khá thoại căng thẳng. Họ là những người từng đứng cùng một chiến tuyến chống Mỹ trước 1975. Ông Lê Công Giàu, cựu Phó bí thư thường trực Thành Đoàn, khét tiếng kiên cường trong tù đày, tra tấn. Ông Lê Hiếu Đằng, ngay cả khi đã giữ các trọng trách vẫn không vì phú quý vinh hoa, cứ theo lẽ phải mà đấu tranh. Ông Huỳnh Tấn Mẫm Chủ tịch Tổng hội sinh viên Sài Gòn, một người không chỉ nổi tiếng trong nước mà thành tích đấu tranh trước năm 1975 của ông còn làm tốn nhiều giấy mực của báo chí quốc tế.

Lúc 13g 00, khi tôi rời điểm nóng, cuộc tuần hành vẫn tiếp tục trên các tuyến trung tâm. Trong đám đống ấy tôi nhận thấy những gương mặt “già” quen thuộc: nhà thơ Nguyễn Duy, nhà phê bình văn học Phạm Xuân Nguyên, giáo sư Tương Lai, Osin Huy Đức… tùy sức khỏe, người đi hết cả hành trình, người tham gia từng chặng. Buổi sáng ngày 5-6-2011 chắc chắn sẽ làm cho những người ngồi trong tòa nhà Thành đoàn và trong Tổng Lãnh sự Trung Quốc hiểu như thế nào là Việt Nam.

một vài người tôi chưa hân hạnh biết tên. chỉ biết đeo cà vạt là gs sử học nguyễn đình đầu. ông lê hiếu đằng đứng cạnh gs,các ông andre, cao lập và bs huỳnh tấn mẫm đứng cuối cùng tay phải…

Advertisements

8 thoughts on “Cuộc đối thoại trước Lãnh sự quán Trung Quốc và trong trụ sở thành đoàn TNCS TP Số 1 Phạm Ngọc Thạch.

  1. Anh Quân dạo này có khỏe không ạ? Lâu lắm mới thấy anh viết blog. Em “theo dõi” anh từ năm 2007 ạ, hì hì em không phải công an đâu!

  2. Mừng vì còn có những người tâm huyết, dám đấu tranh cho Tổ quốc. Thế hệ trẻ bị nhiều thú vui vật chất đến bận rộn cho bản thân mà không cảm nhận được sự độc lập tự do của đất nước hệ trọng và nhờ cậy vào họ như thế nào. Những kẻ 7x như cháu thì một mặt không biết đến chiến tranh, một mặt đã đến tuổi cày bừa để mong đủ đầy cho gia dình, đã nhụt chí chiến đấu vì một lý tưởng cao đẹp hơn cái vật chất thường ngày nên chân thành ngưỡng mộ và ủng hộ sâu sắc các anh, các chú bác đứng lên bảo vệ cho hòa bình độc lập dân tộc….

  3. Những người ra mời mấy anh mấy bác vào nói chuyện, hỏi họ tôi dám chắc lúc trước họ đều coi mấy anh mấy bác là thần tượng đó.Nhưng bây giờ vì chiếc ghế nên họ cố quên thôi.
    Ai mà ko biết Nguyễn Đình Đầu là ai ?
    Ai mà ko biết Lê Hiếu Đằng là ai ?
    Ai mà ko biết Huỳnh Tấn Mẫn là ai ?
    Ai cũng biết chẳng lẻ họ ko biết …
    Tôi biết họ đã từng nêu tấm gương của những người này cho lớp thanh niên mà, vậy sao họ lại làm như vậy ?
    Vậy thì ai tin họ nữa.Chỉ toàn nói phét,chỉ toàn nói cho hết bài thuộc lòng,vậy thì giáo dục ai đây,tuyên truyền ai đây
    Thanh niên giờ đâu có khờ khạo như ngày xưa đâu.
    Họ biết cái gì đúng.
    Họ biết sự việc nào đúng.
    Và họ cần làm gì cho tổ quốc,hy sinh cho tổ quốc
    Chẳng cần phải bắt họ đi nghĩa vụ quân sự, vì họ sẵn sàng hi sinh cho tổ quốc,sẵn sàng đấu tranh cho những xâm phạm chủ quyền đất nước Việt Nam.
    Còn những người kia miệng nói thì hay lắm,chí lý lắm,đúng lí tưởng lắm, nhưng có mấy ai tin họ,vì những chuyện họ cần nên làm lại đi ngược lại lời nói mà họ thường giáo huấn thanh niên.

  4. xin nói thêm là trước 75 sinh viên -học sinh đi biểu tình thường nữ mặc áo dài .nam mặc quần xanh áo trắng .ấn tượng cho đến bây giờ dân chúng không bao quên họ ,chúng tôi vẫn luôn kính trọng họ,khâm phục họ ,mặc dù bây giờ có thể mỗi người đi theo 1 con đường riêng .nhung thời sinh viên của họ vẫn là tuyệt vời nhất ,lãng mạng nhất, các cháu sinh viên bây giờ chưa có được

  5. những nhân vật xuống đường trong bài báo này từng là thần tượng của lớp thanh niên chúng tôi trước 1975.rất tiếc không thấy một số vị như LÊ HỒNG TƯ ,VÕ THỊ THẮNG, gs LÊ QUANG VỊNH TRƯƠNG MỸ HOA ,NGUYỄN ĐĂNG TRỪNG..v.v..các cháu sinh viên ngày nay đi biểu tình lên phim thì rất đẹp,quần áo cũng đẹp,đồ moden hàng hiệu nhiều buồn 1 chút là các cháu đi đứng lộn xộn mát trật tự ,và nói tiếng Dan Mạch hơi nhiều.trí thcs ai lại như thế

  6. Lâu quá mới thấy bác Quân viết bài. Bài viết ngắn gọn, nhiều thông tin và chất chứa lòng yêu nước. Cũng may các bác là những người nổi tiếng, chứ vô danh tiểu tốt như tụi tui thì không phải chỉ bị đập bàn, chĩa dùi cui vào mặt mà đôi khi bị tặng cho mấy phát dùi cui ấy chứ ! À mà lúc này sao chính quyền khóai sử dụng dùi cui với người dân thế nhỉ ? Hay họ đang bắt chước cách xử sự giống như ” người lạ” kế bên ta ?

Đã đóng bình luận.