lăng nhăng

lốm đốm …


Jan 25, ’09 1:38 AM

Tống biệt chúng mày lũ chuột

Một năm béo bở

Một năm đục khoét

Một năm chơi trò mèo

Tống biệt một năm lũ lụt

Một năm hoạn nạn

Một năm thiên tai

Một năm nhìn đâu cũng lộn ruột

Nhìn đâu cũng thở dài…

Đủ rồi

Bốc hơi hết đi

Tống biệt nhé!

Thời thổ tả không có tình yêu

Và giữ lại tình yêu thời thổ tả

Hỡi người con gái đã yêu ta

Kẻ hái hết hoa hồng trên thế gian mà chỉ cạn toàn chén đắng

chẳng còn bông hoa nào cho em

Chàng thi sĩ thuở nào đã chết

Còn lại gã dở hơi nhố nhăng bốc phét

Nửa người/nửa ngợm/nửa đười ươi

Ngậm ngùi tạ lỗi

“Kiếp nào có yêu nhau./thì xin hẹn đến mai sau…(*)”

Em nhé!

Cứ tự nhiên bốc hơi đi!

lũ chuột bọ

Đạo đức giả./trí thức giả

Học giả/ giả

Cái gì cũng giả

Bốc hơi đi!

Chỉ có thật

Con trâu xanh hiền lành

Con trâu xanh cần mẫn

Con trâu xanh lim dim dưới bóng đa hiền

Con trâu xanh bạn cùng trẻ nhỏ

Con trâu xanh nghèo khó bốn nghìn năm

Dễ thương như aó nâu bùn đất.

Mẹ ta….

Tống biệt !

Không hẹn gặp lại

Gặp lại cũng không hẹn

……………………………

Chiều cuối năm

Ta tưới ly rượu nhỏ

Lên chùm hoa cúc nở âm thầm

Màu vàng bé mọn lập lòe đốm nắng

Lốm đốm cả

Hồn ta…

………………………………………………………………………………………………………………………………

(*) cao bá quát

(*) minh đức hoài trinh-phạm duy

Advertisements