tôi thích

chấm than bẻ ngược


HOÀNG NGỌC BIÊN
giở lại một bài thơ
gửi bạn bè chưa gửi
…but to forget one life, a man needs at minimum
one more life…*

Joseph Brodsky, Brise marine
vâng, thế là ta đã đên đây – đã đến nơi
hãy cứ tạm gọi như thế
đất người, hồn ta
cái tâm hồn chậm rãi chỉ biết đi
bước đi của mình
không tiến bộ, như người ta vẫn nói
tiến về đâu
trong cuộc chạy xô nhau
đến những pháp trường
hai bàn chân trần của ta liệu có chịu nổi
cái lạnh của máu của xương
có chịu nổi cái nóng của lửa
đôi mắt bụp có nhìn quen thời gian bị cắt đôi
đứng dưới chữ Y dài ta băn khoăn như đám mây kia
bỗng chốc phải ngừng trôi chờ nắng
thế là ta đã đến đây, đến nơi – cứ tạm gọi
thất thần như kẻ mộng du trên mái ngói
những tán lá bỗng chốc trở thành quê hương
tổ quốc nhìn từ xa, người ta bảo: có nơi đâu… vân vân –
đẹp đẽ vô cùng
quanh ta
tiếng rừng cây lao xao
cũng cắt những đường dao lên trời hồng
sương yên tĩnh che kín những hàng thông
đá lát đường dưới trời khuya
có nơi cũng reo vui bản dạ khúc thời đại
bờ sông, kè đá hằn những vết chân dỡ hàng lên xuống
như những dấu bưu điện nám đen
in trên ván tạp đóng thùng
nhưng cả sân khấu âm vang xa lạ – khác thường
mỗi góc phố, từng con đường
nơi ta đang trụ hai chân
cả tiếng xe thắng gấp
tiếng leng keng tàu điện
mọi thứ mang trong mình một ngữ pháp riêng
thế ra
những thứ ngày thường
từng nghe nói trong sách vở
nay ta đã phải tập quen:
thay cho tiếng nhạc nhỏ trong quán nước
lộ thiên
nay là những cặp loa to đùng ầm ĩ
trên xe tải
năm giờ chiều đông tuyết phủ
trên lề đại lộ main street
kéo cổ áo ta ngẩn ngơ nhìn
tiệm sách sam wellers đóng cửa
tắt đèn
được thôi
cuộc đời mới hiện đại văn minh…

người ta không thể quên một bầu trời
nhưng để quên một cuộc đời,
con người cần Ít nhất một cuộc đời nữa…*
Salt Lake City – 12.1991
chấm than bẻ ngược
đừng băn khoăn hãy vô tư
cứ điều có thật mà nói đừng giả dối
đừng hoảng hốt loanh quanh
ngay cội nguồn cũng sẽ hết là cội nguồn
trên trái đất – cho dù những cái loa có tâng bốc
cho dù có ai mất công
động viên kêu gào trách móc
anh cũng sẽ chỉ là một chấm than
bẻ ngược trong sương
chung quanh anh
những trụ đèn đường
chen lấn giữa trời
những con người
chụm đầu vào nhau
như những chấm than
bẻ ngược
dưới
mưa
san jose – giêng 2009

Advertisements